TBT Lê Duẩn Đã Vạch Trần BÈ LŨ BÀNH TRƯỚNG Bắc Kinh TQ Thế Nào?


“Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau, song hào kiệt thời nào cũng có” và Tổng Bí Thư Lê Duẩn chính là người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhà lãnh đạo kiệt xuất của cách mạng Việt Nam. Là một người giản dị, khiêm tốn, giàu lòng nhân ái, hết lòng vì Đảng, vì dân. Cuộc đời hoạt động gần 60 năm của đồng chí Lê Duẩn gắn liền với quá trình cách mạng nước ta từ những năm 20 đến những năm 80 của thế kỷ XX. Trước đó, như bao nhà lãnh đạo khác của Việt Nam, Tổng Bí Thư Lê Duẩn lại là bạn bè thân thiết với rất nhiều lãnh đạo cấp cao của Mỹ, Liên Xô và Trung Quốc. Đối với người hàng xóm láng giềng của Việt Nam, ông Lê Duẩn đã có mối quan hệ bạn bè hơn 20 năm với Đặng Tiểu Bình, thân đến nỗi đích thân chủ tịch Mao dùng đũa gắp thức ăn cho ông Lê Duẩn. 1 hành động nhỏ nhưng lại có ý nghĩa vô cùng to lớn, điều mà giới lãnh đạo cấp cao Trung Quốc nằm mơ cũng không được. Mặc dù có 1 tình bạn đáng nể với lãnh đạo Trung Quốc nhưng ít ai biết rằng, Đặng Tiểu Bình và thủ tướng Chu Ân Lai luôn đề phòng trước mọi đường đi nước bước của ông Lê Duẩn. Bởi họ cho rằng, ông Lê Duẩn đang nắm giữ những bí mật chấn động của Đảng Cộng Sản Trung Quốc mà khi vô tình rò rỉ ra ngoài sẽ khiến chính quyền Bắc Kinh sụp đổ hoàn toàn. Vậy rốt cuộc TBT Lê Duẩn đã vạch trần bộ mặt gian xảo của chính quyền Trung Quốc khi nuôi lớn tham vọng thâu tóm Việt Nam như thế nào? Tại sao những người cầm đầu sừng sỏ của Trung Quốc lại phải ngả mũ thán phục và khiếp sợ trước tinh thần thép của nhà lãnh đạo Lê Duẩn? Chúng ta hãy cùng nhau đi tìm hiểu ngay sau đây!

Nhắc đến quan hệ Việt – Trung, chúng ta đều nhớ đến bài hát “Việt Nam – Trung Hoa, núi liền núi, sông liền sông”, “bên sông tắm cùng một dòng, tôi nhìn sang đấy, anh nhìn sang đây, sớm tối chung nghe tiếng gà gáy cùng” mà người dân hai nước ai cũng quen thuộc. Là láng giềng hữu nghị, núi sông liền một dải, nhân dân hai nước Trung – Việt vốn có tình hữu nghị lâu đời. Minh chứng cho tình hữu nghị này phải kể đến đó là mối quan hệ bạn bè hơn 20 năm giữa TBT Lê Duẩn và Đặng Tiểu Bình. Với TBT Lê Duẩn, hiệp định Geneva là lần thứ nhất ông Lê Duẩn chứng kiến những người đồng chí Trung Quốc quay lưng với đất nước Việt Nam.

Trong cuốn sổ tay của TBT Lê Duẩn năm 1978 mà gia đình ông còn giữ, có đoạn viết: “Đất nước Việt Nam phải giàu mạnh và hùng cường. Đó là vị trí lịch sử và địa dư của Việt Nam, không thể khác được. Vì chúng ta ở bên cạnh một đất nước mà lịch sử của nước đó chưa bao giờ từ bỏ dã tâm xâm lược đất nước ta”. Nhưng không phải đến năm 1978, thời điểm quan hệ giữa hai nước Việt Nam và Trung Quốc ngày càng trở nên xấu đi tính từ sau khi hai miền Nam – Bắc Việt Nam thống nhất, ông Lê Duẩn mới nhận ra điều đó…

 Năm 1954, việc Hiệp định Geneve được ký kết đã bẻ ngoặt nhận thức của ông Lê Duẩn về mối quan hệ đồng chí đó. Dù trước đó, như bao nhà lãnh đạo khác của Việt Nam, ông Lê Duẩn thực sự tin rằng, Trung Quốc là người bạn lâu dài của cách mạng Việt Nam. Như chúng ta đã biết, Trung Quốc đã viện trợ rất nhiều cho Việt Nam trong suốt 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Mặc dù còn khó khăn về mọi mặt nhưng Trung Quốc đã dành cho cuộc kháng chiến chống Pháp của nhân dân ta viện trợ thiết thực. Cuối tháng 1-1950, Chủ tịch Hồ Chí Minh bí mật sang Trung Quốc qua đường biên giới Cao Bằng. Người đi Bắc Kinh gặp gỡ lãnh đạo Trung Quốc để bàn về vấn đề viện trợ Việt Nam kháng chiến chống Pháp, sau đó đi Matxcova gặp gỡ Stalin và Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai đang ở thăm Liên Xô. Thế nhưng, cho đến khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra vào năm 1979, Trung Quốc bất ngờ đưa hơn nửa triệu quân cùng hàng nghìn xe tăng, xe cơ giới tràn qua biên giới Việt Nam, đồng loạt tấn công 6 tỉnh phía Bắc nước ta. Thậm chí, Trung Quốc còn bán đứng Việt Nam tại hiệp định Geneve. Ông Việt Phương – người từng làm Thư ký cho cả Thủ tướng Phạm Văn Đồng và TBT Lê Duẩn khi còn sống, đã nói về Hiệp định Geneva như sau: “Tại Geneva – Thụy Sĩ, Trung Quốc – với sự ảnh hưởng của mình, đã khăng khăng chọn vĩ tuyến 17 là giới tuyến chia hai miền Nam – Bắc. Khi chúng ta bàn bạc vấn đề này với Trung Quốc, họ đã nói: “Các đồng chí hãy để cho chúng tôi tùy cơ ứng biến”. Khi nói như thế, người Trung Quốc đã tự cho mình cái quyền định đoạt số phận của người Việt Nam trên bàn đàm phán”. Khi Hiệp định Geneva được ký kết chính là lúc ông Lê Duẩn đang trên đường từ Nam Bộ ra miền Bắc để báo cáo với Bác Hồ và Trung ương tình hình cách mạng toàn miền Nam. Ông Lê Duẩn còn chuẩn bị một bản dự thảo đưa ra những vấn đề quan trọng phục vụ cho cuộc đàm phán ở Geneva. Nhưng ra đến Liên khu 5, ông bất ngờ nghe tin Hiệp định Geneva đã được ký kết ngày 21.7.1954. Suốt đêm đó, ông thức trắng. Ông luôn đau đáu khôn nguôi về vận mệnh của dân tộc mình. Ông Lê Duẩn kiên quyết phản đối việc chia cắt đất nước. Nếu buộc phải làm thế, thì việc chia cắt phải ở vĩ tuyến 13 chứ không phải ở vĩ tuyến 17. Nhưng mọi thứ đã diễn ra rất khác ở Geneva.

Ngày hôm sau, Lê Duẩn nhận được điện thoại của Bác Hồ, yêu cầu ông quay lại miền Nam để nói chuyện với đồng bào trong đó. Trên đường đi, nhìn những quân dân miền Nam giơ hai ngón tay chào nhau – vừa là biểu tượng của chiến thắng – vừa là lời hẹn 2 năm sau sẽ đoàn tụ, ông đã khóc, vì ông biết sẽ không bao giờ có tổng tuyển cử, sẽ không bao giờ chỉ là 2 năm. Rồi đây đất nước ông sẽ còn bị chia cắt, dân tộc ông sẽ còn bị đổ máu rất nhiều.

Quay trở lại miền Nam, việc đầu tiên ông làm là gọi điện xin Bác Hồ cho phép ông ở lại, lãnh đạo cách mạng miền Nam chứ không ra Bắc tập kết như bao người khác. Bác Hồ đồng ý, nhưng yêu cầu ông phải giữ bí mật về sự ở lại của mình. Một đêm mùa đông năm 1954, Lê Duẩn đưa vợ và con lên con tàu Kereinski của Ba Lan chở 2000 cán bộ miền Nam ra Bắc tập kết. Đúng 12 giờ đêm, khi chỉ còn vài tiếng nữa thì tàu nhổ neo, ông lặng lẽ lên một con thuyền nhỏ chờ sẵn, bí mật vào bờ. Ông nói với ông Lê Đức Thọ trước lúc chia tay: “Anh ra nói với Bác, 20 năm nữa tôi mới được gặp Bác”. Rất trùng hợp, 20 năm sau, đất nước thống nhất. Nhưng quan trọng hơn, đó là lần đầu tiên, ông Lê Duẩn thực sự ý thức được về nỗi khổ của một dân tộc như Việt Nam, khi ở cạnh một nước lớn như Trung Quốc.

Với Lê Duẩn, Hiệp định Geneva là lần thứ nhất ông chứng kiến những người đồng chí Trung Quốc quay lưng với đất nước ông. Lần thứ hai là vào năm 1972, khi Tổng thống Mỹ Richard Nixon sang thăm Trung Quốc, khi ấy ông Lê Duẩn đã trở thành Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam. Trước khi Nixon đi Trung Quốc, mục đích chuyến đi của ông ta là giải quyết vấn đề Việt Nam bằng cách đó, để phục vụ lợi ích của Mỹ và giảm bớt thất bại của Mỹ, cũng như cùng lúc cho phép ông ta lôi kéo Trung Quốc về phía Mỹ. Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai đã đến gặp Tổng Bí thư Lê Duẩn và nói rằng: Lúc này, Nixon đến gặp tôi chủ yếu là thảo luận về vấn đề Việt Nam, do vậy tôi phải đến gặp đồng chí để thảo luận điều đó với đồng chí. Tổng Bí thư Lê Duẩn đã “chỉnh” Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai như thế nào?

Ông Lê Kiên Thành xác nhận những chi tiết trong tài liệu mà ĐH Chính trị Paris đã tìm được, trong đó có màn đối thoại của ông Lê Duẩn với ông Chu Ân Lai. Trước chuyến thăm của Nixon, Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai đã có một cuộc gặp riêng với TBT Lê Duẩn, thông báo với Lê Duẩn rằng Mỹ và Trung Quốc sẽ thảo luận về vấn đề Việt Nam trong cuộc gặp sẽ diễn ra tại Bắc Kinh. Tổng Bí thư Lê Duẩn trả lời: Đồng chí, đồng chí có thể nói bất cứ điều gì đồng chí thích, nhưng tôi không nghe theo đồng chí. Đồng chí là người Trung Quốc, tôi là người Việt. Việt Nam là của tôi – đất nước của tôi – hoàn toàn không phải của các đồng chí.

Các đồng chí không có quyền nói về vấn đề Việt Nam và các đồng chí không có quyền thảo luận các vấn đề đó với Mỹ. Hôm nay, chính tôi sẽ nói với các đồng chí điều mà thậm chí tôi chưa hề nói với Bộ Chính trị, rằng đồng chí đã nêu ra vấn đề nghiêm trọng và vì thế tôi phải nói. Năm 1954, khi chúng tôi giành chiến thắng tại Điện Biên Phủ, tôi đã ở tỉnh Hậu Nghĩa. Bác Hồ đã điện nói với tôi rằng, tôi phải vào miền Nam để tập hợp các lực lượng ở đó và nói chuyện với đồng bào miền Nam về vấn đề này. Tôi đi bằng xe tải vào miền Nam. Trên đường đi, đồng bào ra chào đón tôi vì họ nghĩ rằng chúng tôi đã giành chiến thắng. Đau đớn vô cùng! Nhìn đồng bào miền Nam, tôi đã khóc. Vì sau đó, Hoa Kỳ sẽ đến và tàn sát người dân một cách khủng khiếp. Khi vừa tới miền Nam, ngay lập tức, tôi đã điện cho Bác Hồ để xin ở lại miền Nam và không trở lại miền Bắc để tôi có thể đánh thêm mười năm nữa hoặc hơn. Đồng chí đã gây khó khăn cho tôi như thế nào, chia cắt Việt Nam tại Geneva năm 1954, đồng chí có biết không? Chu Ân Lai nói: Tôi xin lỗi đồng chí. Tôi đã sai. Điều đó tôi sai! Khi Nixon rời Trung Quốc, một lần nữa Thủ tướng Chu Ân Lai sang Việt Nam. Cuộc trò chuyện giữa Tổng Bí thư Lê Duẩn và Thủ tướng Chu Ân Lai đã diễn ra rất căng thẳng, khi nhà lãnh đạo cao nhất của Việt Nam đã không giấu giếm sự gay gắt trong lời nói của mình: Nixon đã gặp các đồng chí rồi. Chẳng bao lâu nữa họ sẽ tấn công chúng tôi thậm chí còn mạnh hơn bây giờ. Nhưng tôi hoàn toàn không sợ. Dù thế nào chúng tôi vẫn sẽ thắng Mỹ. Lúc này, Thủ tướng Chu Ân Lai im lặng!

Không lâu sau đó, Mỹ tiến hành “Chiến dịch Điện Biên Phủ trên không”, đưa máy bay B52 ném bom miền Bắc, với quyết tâm đưa miền Bắc Việt Nam trở về thời kỳ đồ đá”. Cùng với đó, Đài Loan rời khỏi Liên Hợp Quốc. Thay thế Đài Loan ở Liên Hợp Quốc khi đó chính là Trung Quốc. Sau này, TBT Lê Duẩn từng có lần nói với Lê Kiên Thành – con trai ông: “Dù là năm 1954 hay năm 1972 hay sau này, ba chưa bao giờ quên đi những bài học đắt giá đó.”

Chính vì những nhận thức đó, nên trong các nhà lãnh đạo Việt Nam, ông Lê Duẩn luôn là người có thái độ cứng rắn, quyết liệt theo hướng không chịu lệ thuộc giới lãnh đạo Bắc Kinh.

Khi ông Lê Duẩn ra miền Bắc làm TBT Đảng Cộng sản Việt Nam và trực tiếp lãnh đạo cuộc cách mạng giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, một lần, trong cuộc họp Bộ Chính trị, ông Lê Duẩn đã nói với Bác Hồ: Thưa Bác, chúng ta muốn thắng Mỹ, thì nhất định không được sợ Mỹ, nhất định không được sợ Trung Quốc và Liên Xô. Ông đã luôn nghĩ như thế và hành động như thế trong suốt những năm ông là TBT Đảng Cộng sản Việt Nam. Năm 1963, Lê Duẩn sang gặp một nhà lãnh đạo Trung Quốc, thời điểm mà Trung Quốc đang viện trợ cho Việt Nam rất nhiều. Những nhận thức của ông Lê Duẩn trong các cuộc tiếp xúc với các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã khiến ông luôn giữ sự cảnh giác trước những lời đề nghị từ giới lãnh đạo Bắc Kinh, nếu ông cảm thấy điều đó đe dọa đến độc lập, chủ quyền của đất nước mình.

Theo tài liệu do ông Lê Kiên Thành cung cấp, thời chống Mỹ, Mao Trạch Đông từng đưa một đội quân vào Việt Nam, với lý do giúp Việt Nam xây đường xá ở miền Bắc. Thay vì chỉ đưa người vào như cam kết ban đầu, quân lính Trung Quốc đã đến Việt Nam cùng súng đạn. Sau đó, khi Mao Trạch Đông yêu cầu Việt Nam nhận 20.000 quân Trung Quốc để xây một con đường từ Nghệ Tĩnh vào Nam Bộ, thì TBT Lê Duẩn kiên quyết không nhượng bộ. Và đó không phải lần từ chối duy nhất!

Trong một bức thư gửi cho vợ – bà Bảy Vân, ông Lê Duẩn từng kể: “Lần này Trung Quốc lại đề nghị cho mình 500 chiếc xe vận tải để chở hàng trên dãy Trường Sơn. Điều kiện đi kèm của họ là 500 chiếc xe đó sẽ kèm với 500 lái xe Trung Quốc. Có người trong Bộ Chính trị đề nghị anh cứ nhận vài xe cho họ vui. Nhưng anh không đồng ý. Chừng nào anh còn ngồi ở vị trí này, thì anh không để bất cứ thứ gì có thể trở thành nguy cơ đối với đất nước”. Sự quyết liệt, không nhân nhượng trong các vấn đề liên quan đến độc lập, chủ quyền của ông Lê Duẩn chắc chắn là cái gai trong mắt giới lãnh đạo Bắc Kinh lúc đó, khi họ nhận ra ông Lê Duẩn không phải người dễ bị khuất phục.

Sau năm 1979, khi Việt Nam và Trung Quốc đã rơi vào tình trạng chiến tranh, ở Bắc Kinh, loa phát thanh khắp thành phố Bắc Kinh thường có những bài đọc lên án ông Lê Duẩn. Câu nói hay gặp nhất trên đài tiếng nói ở Bắc Kinh ngày đó là: “Đánh tan bè lũ Lê Duẩn – Nguyễn Cơ Thạch”. Không còn nghi ngờ gì, TBT Lê Duẩn đã trở thành nhà lãnh đạo Việt Nam khiến Trung Quốc không hài lòng nhất! Nhưng sự thực là trong quá khứ đã có những thời điểm, Bắc Kinh dành cho ông Lê Duẩn một tình cảm rất nồng ấm. Những nhà lãnh đạo như Đặng Tiểu Bình và Chu Ân Lai từng là những người bạn thân của ông Lê Duẩn.

Thu Trang TH

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *