Nhà Ngoại Cảm Nhí: Gặp Chúa Giêsu, Biết 6 Sự Thật Chấn Động Về Linh Hồn Và Thiên Giới

Nói đến những khả năng đặc biệt của con người, ít ai biết rằng, trên thế giới đã ghi nhận rất nhiều đứa trẻ vô cùng đặc biệt, nói chính xác hơn: chúng khác biệt. Dù còn rất nhỏ tuổi nhưng những đứa trẻ này lại sở hữu năng lực khác thường và vô cùng kỳ lạ, đến cả các nhà khoa học cũng chưa thể giải thích được. Tại Anh, có một cậu bé sở hữu siêu năng lực từ khi còn nhỏ. Cậu có thể nhìn thấy hào quang và linh hồn bên thân con người, nhìn thấy màu sắc của cái chết và bệnh tật của mỗi người, có thể cảm nhận được tương lai và quá khứ của họ, và có thể giao tiếp với các sinh mệnh nơi linh giới. Điều đáng kinh ngạc là cậu có thể gặp chúa Giesu và tiết lộ những sự thật chấn động về linh hồn khiến ai nấy đều kinh ngạc. Chính vì vậy, cậu trở thành “kỳ quái” trong mắt mọi người. Ngạc nhiên hơn những điều cậu bé viết ra lại trùng hợp với thuyết nhân quả mà Phật giáo phương Đông đã giảng. Điều này đã gây chấn động đến tâm linh nhiều người. Phải chăng giữa các tín ngưỡng và tôn giáo đều có chung 1 niềm tin về sự bất tử của linh hồn? Vậy thực hư khả năng đặc biệt này của cậu bé như thế nào? Cậu đã tiết lộ những sự thật gây sốc nào về linh hồn ở thế giới khác? Chúng ta hãy cùng nhau đi tìm hiểu ngay sau đây!

Năm 1950, nhà thơ, nhà soạn nhạc và nhà thần học nổi tiếng người Anh Cyril Scott đã nhận được một bản thảo phủ dày lớp bụi. Bản thảo này mang tiêu đề “Cậu bé nhìn thấy sự thật”. Đây là một cuốn nhật ký được viết bởi một cậu bé ngoại cảm người Anh vào cuối thế kỷ 19, do người vợ góa của cậu chuyển tới cho Scott. Ông Scott đã sắp xếp bản thảo, chỉnh sửa và chú thích nội dung trong đó, và sau đó xuất bản thành sách. Cuốn sách này đã gây chấn động tới tâm linh nhiều người. Nhưng điều kỳ lạ là tại sao cậu bé có thể viết được những triết lý hết sức sâu sắc về luân hồi, đức tin và linh hồn 1 cách sống động như vậy? Và cậu còn nhìn thấy những điều chấn động nào nữa?

Cậu bé đã sở hữu khả năng ngoại cảm từ bé. Cậu có thể thấy hào quang của mọi người và nhìn thấy các sự vật trong không gian khác. Cũng vì vậy cậu trở thành một ‘kẻ quái dị’ trong mắt mọi người, cậu thường xuyên cảm thấy thất vọng và không nhận ra sự đặc biệt của mình cho đến khi gặp cô Pamo, gia sư của cậu. Kể từ đó, hai cô trò đã cùng nhau thực nghiệm và khám phá thế giới tâm linh, đồng thời tiếp nhận những chỉ dẫn của các sinh mệnh tầng thứ cao trong linh giới. Cậu bé có thể nhìn thấy nhiều thứ mà người bình thường không thể nhìn thấy, chẳng hạn như hào quang của cơ thể người. Cậu nói rằng hào quang của con người có những màu sắc khác nhau, và màu sắc sẽ thay đổi trong các trường hợp khác nhau.

Trong nhà thờ, cậu đã từng nhìn thấy ánh sáng xanh sẫm trên đầu bà Oji béo, một vòng tròn ánh sáng màu vàng giống như hoa mao lương trên đầu cha, và ánh sáng xanh lam quanh mẹ. Tuy nhiên, khi mẹ bế em trai thì màu sắc sẽ chuyển sang màu hồng. Nhưng khi em bị ốm nó sẽ chuyển sang màu xám. Còn chị gái cậu, Mier, có ánh sáng màu mờ nhạt, giống như màu của một lòng đỏ trứng bẩn.

Sau đó, cậu bé trò chuyện với gia đình của gia sư Pamo về chuyện ánh hào quang. Cậu nói rằng hào quang của một số người là một mảng vẩn đục, trông rất khủng khiếp. Điều này cho thấy họ đang ở trong trạng thái mất kiểm soát cảm xúc và mất lý trí; một số người lại có ánh hào quang rất đẹp, có nhiều màu sắc rực rỡ; một số người có ánh hào quang góc cạnh, cho thấy rằng người này khá bảo thủ. Ánh hào quang của một số người, càng gần rìa lại càng nhạt, màu giống như một đám mây mờ dần. Cậu bé nói với cô Pamo rằng hào quang của cô rất đẹp, màu vàng pha chút hồng, và một chút xanh lục và xanh lam.

Điều đáng kinh ngạc là cậu bé còn có thể nhìn thấy “Chúa Giesu” khiến cả thế giới chấn động. Trong nhật ký của cậu bé, cậu đã nhiều lần đề cập rằng mình đã nhìn thấy Chúa Giêsu. Cậu viết: Đêm qua, tôi đã gặp lại Chúa Giêsu. Ngài đứng trước giường và cười với tôi. Ánh hào quang của ngài thật đẹp, có màu vàng, hồng, lam, lục, vàng, giống như cầu vồng mà chúng ta đã nhìn thấy từ cửa sổ. Ngài dường như biết rằng tôi vừa trải qua một ngày tồi tệ và muốn tới an ủi tôi. Chúa Giêsu có đôi mắt xanh và mái tóc dài màu nâu tuyệt đẹp, Ngài khiến tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Đây là lần thứ ba tôi gặp Ngài, tôi hy vọng Ngài sẽ đến thăm tôi thường xuyên. Một ngày nọ, cậu bé nhìn thấy chú Willie quá cố đang ngồi trên ghế trong phòng khách, cậu đã kể cho bố mẹ nghe nhưng họ nghĩ rằng cậu đang bịa chuyện. Cậu đã rất buồn và khóc rất nhiều. Đột nhiên, cậu nhìn thấy Chúa Giêsu đang đứng bên giường, tỏa sáng như ráng chiều. Chúa Giêsu cười ngọt ngào, dường như muốn nói: “Họ không biết mình đang làm gì, hãy tha thứ cho họ!”. Rồi Ngài nhẹ nhàng nói: “Con hãy ngủ ngoan!”. Cậu lại vui vẻ trở lại và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Một năm vào lễ Phục sinh, cậu bé đã nghĩ rất nhiều về Chúa khi đi nhà thờ, và cậu cũng có nhiều thắc mắc. Chỉ nghĩ đến đó, bỗng nhiên cậu lại nhìn thấy Chúa Giêsu. Chúa nói: “Con trai, đừng bối rối. Những điều mà nhiều người tin là chân lý, chẳng qua chỉ là cái bóng mờ mịt nhất của sự thật, và hầu hết những điều trong đó thậm chí không xứng là cái bóng. Kinh Thánh nói rằng hãy xin, sẽ được; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ cửa, sẽ mở cho. Nhưng mọi người lại nhận được nó từ những người chưa tìm kiếm. Vì điều này, họ chỉ nhận được rất ít sự thật. Hãy suy nghĩ về nó, và con sẽ hiểu”.

Trong lần cậu tới nhà cô Pamo, Chúa Giêsu khai thị thêm cho hai người. Ngài cũng nói với cậu bé rằng kỳ thực mình không là Chúa Giêsu: “Tên của ta không quan trọng, nhưng ta đã là thầy của con trong nhiều đời. Dù linh hồn của con đã rất trưởng thành nhưng con vẫn chỉ có thể xác và trí óc của một đứa trẻ. Nếu như trước đây nói cho con, ta không phải người như con tưởng tượng, chẳng những không tác dụng gì, chỉ làm cho ta phải giải thích thêm vô ích, cũng khiến con càng thêm mơ hồ.”

“Có thể nói, có người cố gắng giúp đỡ và dẫn dắt những người có tư chất, những người như vậy được gọi là ‘trưởng lão’. Hãy coi ta là một người như vậy! Con cũng có thể gọi ta là ‘trưởng lão’.”

“Con cần dựa vào lời nói của ta chứ không phải bằng trí tưởng tượng của con để nhận ra ta. Bởi vì con thấy ta không có hình thức thân thể, ta làm sao có thể chứng minh thân phận cho con? Con chỉ cần tin rằng bây giờ ta đang sống trong cơ thể của một người phương Đông, và ta có thể rời khỏi cơ thể đó tùy ý, và xuất hiện dưới dạng một linh hồn trước mặt bất cứ ai có khả năng nhìn thấy ta. Con trai, khả năng nhìn thấy ta này, kiếp trước con đã có được rồi”.

Khi cậu tham dự lễ cưới của chị họ Angel, cậu nhìn thấy anh rể Hopkins có hào quang rất đẹp, cậu còn có một cảm giác rằng hai người họ sẽ hạnh phúc, nhưng sẽ không bên nhau tới đầu bạc răng long. Sau này, sự thật đã chứng minh cảm nhận của cậu là đúng.

Cậu còn có một suy nghĩ, cảm thấy có những người như biết họ biết nhau từ lâu, khi gặp nhau, sẽ yêu nhau. Nhưng cậu không hiểu tại sao mình lại có suy nghĩ như vậy. Khi viết ra những suy nghĩ của mình trong nhật ký, “trưởng lão” lại xuất hiện và nói với cậu: “Con đúng đó. Con nhìn ra một sự thật mà không muốn cho con người biết, và một ngày nào đó con sẽ hiểu”.

Một ngày nọ, theo yêu cầu của một người bạn, cậu đến gặp người chồng cô bạn trở về từ mặt trận chiến tranh, bởi vì tính khí của anh ấy vô cùng thay đổi, coi vợ con như người xa lạ. Cậu ngạc nhiên khi biết người đàn ông đó hoàn toàn không phải là chồng của cô bạn, mà là một linh hồn khác đã chiếm lấy cơ thể anh. Sau đó, cậu liên lạc với linh hồn của người chồng và anh ta rất đau khổ bởi thân thể của anh bị đánh cắp theo cách thật đáng xấu hổ. Nhưng cậu thấy rằng đây là nghiệp của người chồng đó đã tạo ra do sử dụng vu thuật xấu xa trong một kiếp nào đó. Cậu bé không thích giáo viên ở trường và khoảng thời gian học tập trở nên rất căng thẳng. Cha mẹ cậu vô cùng lo lắng trước tình trạng này, vì vậy họ đã thuê một gia sư tên là Pamo cho cậu. Một ngày nọ, cậu đến thăm Pamo. Cô Pamo dịu dàng và tốt bụng, và cậu rất thích ánh hào quang của cô. Vừa ăn vừa trò chuyện, cậu nói với vợ chồng cô Pamo rằng một con chó đen to lớn mà họ nuôi đang ngồi xổm bên cạnh chiếc ghế, và vợ chồng cô rất vui mừng.

Cậu bé cũng nhìn thấy bố của cô Palmo, người có hàm răng vẩu. Cha của cô qua đời khi cô 10 tuổi, và linh hồn của ông đã yêu cầu cậu nói với cô Pamo rằng mặc dù họ không thể nhìn thấy ông, nhưng ông vẫn thường xuyên ở đó. Ông ấy rất vui vì hôm nay cậu bé đã đến và có thể giúp ông truyền đạt một số lời nhắn nhủ. Ông hy vọng họ sẽ tiếp tục tìm tòi nghiên cứu về tâm linh học. Điều này sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới cuộc đời họ và vì thế mà các linh hồn cũng sẽ rất vui mừng. Cậu còn ghi lại trong nhật ký của mình những lần nhìn thấy Thần cây, Tiên nữ và những sinh vật kỳ bí. Một lần, khi cậu đang chơi ở bên ngoài, cậu nhìn thấy linh hồn của một cây cổ thụ. Ông trông rất giống các vị tiên trong truyện cổ tích, với đôi chân dài gầy guộc, đội chiếc mũ đỏ, thân thể có màu sắc của thân cây. Có lúc ông nhảy từ trên cây xuống, nhảy nhót trên đồng cỏ, rất thú vị. Trong kỳ nghỉ hè ở Keswick, cậu nhìn thấy trong rừng có các Tiên nữ, người lùn. Họ rất dễ thương. Một ngày sau khi trời mưa, cậu nhìn thấy các nàng tiên xinh đẹp từ giữa những đám mây xinh đẹp chạy ra. Họ nặn những đám mây thành nhiều hình dạng thú vị khác nhau. Trên đỉnh núi, có một nàng tiên rất to lớn, trên thân cô có màu sắc như cầu vồng.

Chưa dừng lại ở đó, trong cuốn nhật ký viết năm 1923 của mình, cậu tiết lộ rằng linh hồn của Wilson, Tổng thống thứ 28 của Hoa Kỳ, đã rời khỏi cơ thể nhiều lần vào ban đêm, và đã liên lạc với sinh mệnh cao cấp ‘trưởng lão’ trong một không gian khác. Trong Thế chiến thứ nhất, linh hồn của cậu đã nhìn thấy linh hồn của Wilson một vài lần ở không gian khác. Cậu bé đoán rằng Wilson chưa từng nghe nói đến “Trưởng lão”, nhưng các “Trưởng lão” đã gọi Wilson là “người dâng hiến của chúng ta”. “Trưởng lão” nói với cậu bé rằng 14 điểm nguyên tắc hòa bình mà Tổng thống Wilson đưa ra là nhờ tiếp nhận sự hướng dẫn của “các Trưởng lão”.

Thế chiến I kết thúc, đích thân Tổng thống Wilson đã lãnh đạo các cuộc đàm phán với Đức và đàm phán về việc ngừng bắn. Vào ngày 8 tháng 1 năm 1918, Tổng thống Wilson đề xuất một nguyên tắc hòa bình gồm 14 điểm với Quốc hội. Sau đó, nguyên tắc hòa bình 14 điểm trở thành chương trình chỉ đạo của Hội nghị Hòa bình Paris, trong đó ý tưởng và đóng góp cho việc thành lập Liên minh Quốc tế đã mang lại cho Tổng thống Wilson giải Nobel Hòa bình năm 1919. Cậu bé viết trong nhật ký: “Tôi có một dự cảm mạnh mẽ rằng những chính trị gia đó sẽ không bao giờ tuân theo nguyên tắc 14 điểm của ông, và sẽ vứt bỏ nó một cách gian giảo”. “Như thế, kết quả cuối cùng sẽ là trả thù, đó là chuyện sớm muộn”. Cậu bé cũng cảm thấy rằng trong ánh hào quang xung quanh không có dấu hiệu hòa bình, trận chiến này sẽ không phải là “chiến tranh kết thúc chiến tranh”, cũng sẽ không để “hệ thống dân chủ đứng ở vị thế cao trên thế giới”. Chiến tranh thế giới thứ II bùng nổ sau đó chính là do sự trả thù của nước Đức, điều này đã chứng minh cho dự cảm của cậu bé.

Tháng 1 năm 1920, Liên minh Quốc tế được thành lập, có thể coi đây là tổ chức tiền thân của Liên hợp quốc. Mục đích của việc thành lập là sử dụng an ninh tập thể và kiểm soát vũ khí để ngăn chặn chiến tranh, đồng thời giải quyết các tranh chấp quốc tế thông qua thương lượng và trọng tài. Trong thời kỳ hoàng kim của Liên minh Quốc tế, từ năm 1934 đến năm 1935, số quốc gia thành viên lên tới 58. Đối với Liên minh Quốc tế, cảm giác của cậu bé cho rằng đó “là một ý kiến hay, nhưng tôi biết cuối cùng nó sẽ bị lợi dụng và trở thành điểm nóng của các âm mưu. Các chính khách sẽ không thể biến thành Thánh nhân trong nháy mắt”. Thực tế đúng là như vậy. Việc thành lập Liên minh Quốc tế không ngăn được sự xâm lược của các nước phe Trục. Hoa Kỳ không tham gia Liên minh Quốc tế vì Thượng viện không chấp nhận Hiệp ước Versailles. Vào thời điểm đó, Thượng viện đã có một cuộc tranh luận gay gắt về việc có nên gia nhập Liên minh Quốc tế hay không, và Tổng thống Wilson đã bất tỉnh do đột quỵ. Ông yêu cầu bác sĩ đọc cho ông nghe “đoạn 8-9, Chương 4 của Lá thư thứ 2 Thánh Paul gửi tín đồ Corinto”. Trong cuộc tranh luận đó, ông nói: “Nếu tôi không phải là một tín đồ Cơ đốc, tôi nghĩ rằng mình sẽ sớm nổi điên”. Vì không chịu thỏa hiệp, Thượng viện đã không thông qua dự luật của ông về Liên minh Quốc tế. Tổng thống Wilson qua đời ngày 3 tháng 2 năm 1924. Cậu bé viết trong nhật ký: “Tôi biết rằng Tổng thống Wilson đã chết, và mang theo sự thất vọng. Họ chưa bao giờ tuân theo nguyên tắc 14 điểm của ông ấy. Tôi nghĩ nỗi buồn đó là một trong những nguyên nhân khiến ông ấy ra đi nhanh chóng. Một tâm hồn trong sáng bị hiểu sai quá nhiều”.

Thu Trang TH

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *