Nghẹn ngào bức thư Gửi tuyến đầu dập dịch

Nếu như đại dịch SARS gây hoang mang cực độ với cả thế giới vào năm 2003 khiến hơn 800 người thiệt mạng thì nay virus chủng mới với tên gọi SARS-CoV-2 đã khiến hơn 4 triệu người tử vong. Đặc biệt, với sự xuất hiện của biến thể Delta, nhiều nước trên thế giới đang ngày càng lún sâu vào đại dịch COVID-19. Tại Việt Nam, những ngày gần đây, cả nước căng mình chống lại đại dịch đầy căng thẳng. Chưa lúc nào bùng dịch mà số ca nhiễm COVID-19 trong cộng đồng lại tăng nhanh chóng mặt tại các điểm nóng như TP Hồ Chí Minh. Đứng trước tình trạng báo động đỏ này, những nhân viên y tế tuyến đầu tại điểm nóng này đang ngày đêm gồng mình chống dịch, thậm chí họ có thể phải đánh đổi bằng chính sinh mạng của mình, nhưng vì nhiệm vụ cao cả, những y bác sĩ bất chấp mọi nguy hiểm, sẵn sàng lên đường chống dịch để bảo vệ sức khỏe cho cộng đồng. Với những người chiến sĩ áo trắng trên tuyến đầu chống dịch, việc họ phải có mặt trên trận tuyến chống Covid-19 đồng nghĩa với hậu phương, gia đình phải bỏ ngỏ phía sau. Giữa cái nắng mùa hè 37 -38 độ, những con người ấy phải đầm mình trong bộ đồ bảo hộ kín mít, làm việc dưới cái nắng như thiêu đốt nhưng không một lời kêu than để truy vết, lấy mẫu xét nghiệm cho người dân. Gian khổ là vậy, thế nhưng những con người ấy chưa một lần than vãn, những chiến sĩ áo trắng tranh thủ nghỉ ngơi rồi lại tiếp tục công việc đến khi hoàn thành. Cùng với nghị lực của những chiến sĩ áo trắng tuyến đầu chống dịch, còn có một nguồn sức mạnh to lớn khác từ sự sẻ chia của “hậu phương”. Trong hoạn nạn vẫn thấy ấm áp tình người, đó là những chiếc quạt mini làm mát cho y bác sĩ vùng tâm dịch, đó là những món quà giản dị như khẩu trang, nước sát khuẩn,… đó còn là những bức thư tay chan chứa tình yêu thương. Tưởng chừng những bức thư tay chỉ xuất hiện trong thời chiến tranh khi việc liên lạc còn hạn chế, thì nay, nó lại xuất hiện nhiều trong cuộc chiến phòng, chống dịch Covid-19 khi khoa học công nghệ thông tin phát triển. Những dòng thư mộc mạc, ấm áp thể hiện lời cảm ơn sâu sắc, những tâm tư… của những người thực hiện cách ly đã trở thành nguồn động viên to lớn, tiếp thêm sức mạnh để mỗi cán bộ, chiến sĩ làm nhiệm vụ ở cơ sở cách ly cảm thấy vững tâm trong những ngày “chống dịch như chống giặc”. Ngược dòng lịch sử, Bác Hồ của chúng ta đã nhiều lần viết thư gửi cho các y bác sĩ với những lời dặn dò sâu sắc. Vậy Bác Hồ đã viết những gì trong lá thư mà lại khiến những chiến sĩ áo trắng sẵn sàng hy sinh cả sức khỏe, tính mạng để chăm sóc, bảo vệ người bệnh như “anh em ruột thịt”? Chúng ta hãy cùng nhau nhìn lại bức thư Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi cho ngành Y tế Việt Nam ngay sau đây nhé.

“Bác ơi, tim Bác mênh mông thế/ Ôm cả non sông, mọi kiếp người”. Đó là tình cảm bao la của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã được nhà thơ Tố Hữu xúc động ngợi ca. Trái tim mênh mông của Người ôm ấp, bao bọc cả non sông, mọi kiếp người nói chung và cho ngành y tế Việt Nam nói riêng. Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh rất quan tâm đến việc xây dựng một nền y học Việt Nam vững mạnh, trong đó hình ảnh người thầy thuốc Việt Nam mẫu mực được Người đặc biệt quan tâm. Bác Hồ là người luôn đánh giá cao vai trò, nhiệm vụ của ngành y tế trong sự nghiệp chăm sóc sức khỏe nhân dân và toàn bộ sự nghiệp cách mạng. Đặc biệt, ngay sau khi giành được Chính quyền non trẻ (tháng 8/1945), dù bận trăm công, ngàn việc nhưng Bác Hồ đã nhiều lần làm việc với cán bộ, lãnh đạo ngành Y tế, quan tâm, động viên, thăm hỏi đội ngũ thầy thuốc. Mặc dù các y bác sĩ không trực tiếp sản xuất và cầm súng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, nhưng Người luôn nhấn mạnh công việc của ngành Y tế là một nhiệm vụ rất vẻ vang, nhân văn, đó chính là chăm sóc khỏe và trị bệnh cứu người. 

Ngược dòng lịch sử, năm 1946, trong cuộc gặp với các cán bộ y tế, Bác Hồ nhắc nhở: “Đừng có ngại khó, ngại khổ. Phải lao mình vào chỗ bẩn để làm cho sạch; phải dấn thân vào chỗ đau khổ để làm giảm bớt đau khổ. Lương y phải như từ mẫu, phải dịu dàng, khiêm tốn, yêu thương đồng bào, không được hách dịch, ban ơn…”. Trong Thư gửi Hội nghị Y tế Liên khu” họp tại Liên khu X từ ngày 4 đến ngày 7-6-1948, Người đã phát động 3 phong trào thi đua chủ yếu nhất, cần thiết nhất đối với hoàn cảnh của nước ta lúc đó và thậm chí nó cần thiết, phù hợp với mọi thời điểm để có thể tiết kiệm thời gian, chi phí cho việc chữa bệnh lại còn phát huy được lợi thế của nước ta: “thi đua nhau tìm ra những thứ thuốc mà nước ta sẵn có nguyên liệu; thi đua cùng nhau tìm cách chữa chóng khỏi mà tốn ít thuốc; thi đua nhau tìm ra những thứ thuốc dễ sắm nhất và hiệu nghiệm nhất.” Người còn căn dặn “Ngoài ra, cách tổ chức làm việc, tuyên truyền vệ sinh, số bệnh nhân được chữa khỏi; giúp đỡ dân chúng, vân vân, đều là những điểm cần đưa vào cuộc thi đua.” Ngoài việc phát động phong trào thi đua, Người thường xuyên động viên cán bộ y tế để họ làm tròn nghĩa vụ và trách nhiệm của mình. Trong bức thư gửi nam nữ học viên Trường y tá Liên khu I”,Người nhắc nhở “Y tá chẳng những là một nghề nghiệp, mà lại là một nghĩa vụ”. Vì vậy “Những chiến sĩ y tá phải có chí chịu khổ, chịu khó. Phải giàu lòng bác ái hy sinh”. Tháng 6/1953, Bác viết gửi Hội nghị cán bộ Y tế toàn quốc: “Việc phòng bệnh cũng cần thiết như việc trị bệnh, để làm tròn nhiệm vụ ấy, người thầy thuốc cần phải thương yêu người bệnh như anh em ruột thịt..”

Đặc biệt, vào ngày 27/2/1955, nhân dịp Hội nghị Cán bộ y tế được tổ chức tại Thủ đô Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gửi thư cho Hội nghị. Trong thư Người nêu rõ, “Người bệnh phó thác tính mệnh của họ nơi các cô chú. Chính phủ phó thác cho các cô, các chú việc chữa bệnh tật và giữ gìn sức khỏe của đồng bào. Đó là nhiệm vụ rất vẻ vang. Vì vậy, cán bộ phải thương yêu, phải săn sóc người bệnh như anh em ruột thịt của mình, coi họ đau đớn như mình đau đớn. “Lương y phải như từ mẫu”. Cũng từ đó, lời dạy của Bác trở thành yếu tố cốt lõi của đạo đức ngành y.  Giống như Bác của chúng ta, Hải Thượng Lãn Ông – Lê Hữu Trác cũng đã từng dạy: “Không có nghề nào nhân đạo bằng nghề cứu người. Không có nghề nào vô nhân đạo bằng nghề y thiếu đạo đức”. 
Với tình cảm và trách nhiệm của mình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã căn dặn ba điều hết sức căn bản mà đến bây giờ vẫn còn nguyên giá trị và ngành y tế còn phải tiếp tục phấn đấu để thực hiện cho được, đó là:

Thứ nhất, phải tăng cường đoàn kết nội bộ: “Trước hết là phải thật thà đoàn kết. Đoàn kết là sức mạnh của chúng ta. Tinh thần đoàn kết sẽ giúp vượt được mọi khó khăn và giành được nhiều thành tích.  Hồ Chủ tịch luôn kêu gọi tinh thần đoàn kết ở mọi cấp độ, mọi tầng lớp, mọi ngành, bởi vì theo Người, đoàn kết làm ra sức mạnh, đoàn kết là thắng lợi. Trong cuộc chiến “đánh giặc ốm”, rất cần sự đoàn kết trong toàn ngành y tế không chỉ để từ lãnh đạo đến nhân viên hỗ trợ lẫn nhau, tăng cường sức mạnh mà còn để phát huy được năng lực sáng tạo trong mỗi cá nhân và trong cả tập thể của ngành. Nhưng làm thế nào để có thể thật thà đoàn kết như lời Người căn dặn? Một trong những yếu tố quan trọng có thể gắn kết tất cả các thành viên trong ngành y lại với nhau, đó chính là lợi ích và lợi ích chung nhất của toàn ngành y là chăm sóc và bảo vệ được sức khỏe cho nhân dân.  Nhưng muốn đạt được điều đó thì người cán bộ y tế bất kể làm việc gì cũng phải xuất phát từ cái tâm, phải thật sự “thương yêu, săn sóc người bệnh như anh em ruột thịt của mình”.

Lời dặn thứ hai của Bác đó là nâng cao bản lĩnh chính trị, lập trường tư tưởng và trau dồi đạo đức cách mạng, vươn lên địa vị người làm chủ trong chế độ xã hội mới, 1 chế độ dân chủ nhân dân: “Về chính trị: Cần trau dồi tư tưởng và đạo đức của người cán bộ trong chế độ dân chủ: yêu nước, yêu dân, yêu nghề, đoàn kết nội bộ, thi đua học tập, thi đua công tác”.

Tiếp đó, Người yêu cầu phải kết hợp chữa bệnh bằng phương pháp cổ truyền và hiện đại: “Ông cha ta ngày trước có nhiều kinh nghiệm quý báu về cách chữa bệnh bằng thuốc ta, thuốc bắc. Để mở rộng phạm vi y học, các cô, các chú cũng nên chú trọng nghiên cứu và phối hợp thuốc “Đông” và thuốc “Tây”. Theo Bác, “Thuốc tây chữa được nhiều bệnh, nhưng cũng có bệnh chữa không được mà thuốc ta chữa được; thuốc ta chữa được nhiều bệnh, nhưng cũng có bệnh chữa không được mà thuốc tây chữa được… Bên nào cũng có cái ưu điểm, hai cái ưu điểm cộng lại thì chữa được bệnh tốt cho đồng bào, cho nhân dân, phục vụ cho xây dựng chủ nghĩa xã hội. Thầy thuốc tây phải học Đông y, thầy thuốc ta cũng phải học Tây y. Thầy thuốc ta và thầy thuốc tây đều phục vụ nhân dân, như người có hai cái tay, hai bàn tay cùng làm việc thì làm việc được tốt, cho nên phải đoàn kết từ trên xuống dưới, từ dưới lên, đoàn kết thuốc ta và thuốc tây thành một khối để chữa bệnh cho đồng bào”. Và đó chính là sự kết hợp giữa y học hiện đại và y học dân tộc.   

Không những vậy, Người còn căn dặn xây dựng các cơ sở, trung tâm và toàn ngành y tế vững mạnh về tổ chức làm điều kiện tiên quyết để xây dựng đội ngũ thầy thuốc sáng y đức, giỏi y nghiệp: “Về tổ chức: Cần chỉnh đốn và kiện toàn bộ máy từ trên xuống dưới làm cho nó gọn gàng, hợp lý, ít tốn người tốn của mà làm được nhiều việc ích lợi cho nhân dân”. Đồng thời, phải làm tốt công tác cán bộ ngành y, nhất là vùng khó khăn. Cuối cùng Người viết: “Bác nhắc nhở các cô, các chú phải: Đoàn kết chặt chẽ, nêu cao tinh thần tập thể, thi đua học tập và công tác để tiến bộ không ngừng về chính trị, tư tưởng, về chuyên môn kỹ thuật. Luôn luôn ghi nhớ rằng người thầy thuốc giỏi đồng thời phải là người mẹ hiền, hết lòng hết sức cứu chữa và phục vụ thương binh, bệnh binh, tích cực nâng cao sức khỏe của bộ đội, góp phần cùng toàn quân, toàn dân đẩy mạnh sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước đến thắng lợi hoàn toàn…”.

Vâng lời Bác Hồ dạy, trong suốt 2 cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, chẳng ngại gì mưa bom lửa đạn gác lại những riêng tư, những y bác sĩ đem theo tuổi xuân, nhiệt huyết niềm tin để cùng cả nước chung sức đồng lòng thực hiện nhiệm vụ cao cả của dân tộc. Đó là giành độc lập tự do và thống nhất đất nước. Biết bao xương máu của các y bác sĩ đổ xuống khi đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Lịch sử ghi danh những chiến sỹ áo trắng không quản ngại nguy hiểm, khó khăn, thiếu thốn luôn có mặt tại các chiến hào để cứu chữa thương bệnh binh, phục vụ đắc lực cho tiền tuyến. Trong số họ, không thể không nhắc đến liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 28 tuổi, liệt sĩ, dược sĩ Bùi Thị Nghệ hy sinh khi 19 tuổi và hàng trăm nhân viên y tế khác.

Chiến tranh đã lùi xa, đất nước đang chuyển mình mạnh mẽ tiến tới thịnh vượng hùng cường, các chiến sĩ áo trắng lại tiếp tục học hỏi, rèn luyện không ngừng và sung sức trong mặt trận chăm sóc và bảo vệ sức khỏe nhân dân.

Đặc biệt, trước diễn biến phức tạp của dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp Covid-19, nếu như ai cũng muốn tránh xa nguồn lây nhiễm để bảo vệ sức khỏe của mình và gia đình thì các y bác sĩ đang chiến đấu trên tuyến đầu để bảo vệ người bệnh. Nếu mọi người đều tránh vùng dịch thì nhiều y bác sĩ đã xung phong vào tâm dịch TP Hồ Chí Minh. Nếu người nhà không được tiếp xúc với bệnh nhân thì các y bác sĩ ngày đêm chăm sóc điều trị cho bệnh nhân như chăm sóc anh em ruột thịt. Dịch còn phức tạp họ còn phải đối mặt với nhiều thử thách, rủi ro, dù có phải đối mặt với khó khăn nào đi chăng nữa, dù có phải hy sinh tính mạng họ- những chiến sĩ áo trắng luôn sẵn sàng hết lòng vì sức khỏe của người dân.

Minh chứng rõ nhất đó là những ngày gần đây, khi thành phố Hồ Chí Minh liên tiếp ghi nhận hơn 2.000 ca mắc COVID-19 mỗi ngày, cầu cứu sự giúp đỡ thì hơn 4.400 bác sĩ và nhân viên y tế đã lao vào hỗ trợ “tâm dịch” TP.HCM. Họ không chỉ gác lại lợi ích riêng tư mà hy sinh cả sức khỏe, tính mạng để chăm sóc, bảo vệ người bệnh như “anh em ruột thịt”. Người Việt Nam có câu: “Bầu ơi thương lấy bí cùng/ Tuy rằng khác giống nhưng chung 1 giàn”. Trong bối cảnh ấy, cùng với guồng quay hối hả nơi “tâm dịch” Thành phố Hồ Chí Minh đã xuất hiện nhiều hành động đẹp, những câu chuyện bình dị đời thường nhưng vô cùng xúc động. Không chỉ là những suất cơm, những chai nước giải khát,… mà quan trọng hơn cả đó là những tấm lòng thảo thơm đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, tiếp thêm niềm tin, sức mạnh để các chiến sĩ áo trắng “đầu đội trời chân đập đất” hiên ngang cùng nhau chống lại giặc COVID-19. Điều đáng nói là giữa tâm dịch, người Việt sát cánh và cùng sưởi ấm nhau bằng những lá thư chan chứa tình yêu thương. Đó là những bức thư tay với nét chữ nguệch ngoạc của đứa con thơ gửi cho người cha, người mẹ đang ở tuyến đầu chống dịch. Đó là bức thư người vợ- hậu phương vững chắc gửi cho chồng đang công tác xa nhà. Đặc biệt, chỉ cần 1 cây bút và mẩu giấy, những dòng nhắn nhủ thú vị như thế này đã góp phần sưởi ấm trái tim của những chiến sĩ tuyến đầu đang căng mình chống dịch. “Bữa ăn này được nấu từ tình thương và sự biết ơn. Chúc bạn ăn vào có thêm năng lượng để luôn mỉm cười bước tiếp”, “Corona lao ra/ Bác sĩ nước ta rất là dũng mãnh/ Bác đánh tanh bành/ Bọn Corona bay xa, bay xa”, “Cảm ơn. Cuộc đời này thật đẹp vì tấm lòng của các bạn. Chúng ta sẽ chiến thắng. Chúc mọi ngươi ăn ngon miệng”. Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng gian khổ sẽ dành phần ai, thấu hiểu được những khó khăn, vất vả của lực lượng tham gia phòng, chống dịch COVID-19, nhất là lực lượng tuyến đầu, những ngày qua, nhiều tổ chức, nhà hảo tâm đã chung tay, góp sức để hỗ trợ những bữa ăn chất lượng, tiếp thêm động lực và niềm tin để lực lượng tuyến đầu hoàn thành nhiệm vụ. Dù bị ảnh hưởng nặng nề từ dịch Covid-19, nhiều nhà hàng, bếp ăn tại TP.HCM vẫn đỏ lửa nấu cơm, tình nguyện góp nguyên liệu, tiền bạc và sức lực để cung cấp hàng nghìn suất ăn cho các bác sĩ chống dịch. Có thể thấy, với tinh thần “chống dịch như chống giặc”, cộng thêm sự “chia lửa” hỗ trợ từ người dân cả nước đang hướng về những điểm nóng của đại dịch COVID-19, những y bác sĩ đã tình nguyện đi vào tâm dịch với niềm tin chiến thắng.

Tôi phải gọi em là “Chiến binh”/ Tuy chẳng bom rơi chẳng chiến trường nguy kịch/ Những áo trắng xung phong vào tâm dịch/ Xa gia đình, lo cho Đất nước bình yên.”

THU TRANG (TH)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *